TÀI NGUYÊN BLOG

Google

Ai đang ở nhà tôi

3 khách và 0 thành viên

Trò chuyện với tôi

  • (levanbinh72qn1@gmail.com)

Con số thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Hình ảnh của Blog

    Cophuong.png Kxd02.jpg Ke_tivi2.jpg Ke_tivi_1.jpg Lethanh.flv Tuc_ngu.swf Bane.jpg Duongtruongson.flv Nhandiabinh.jpg Tui_dia.jpg Ptd.jpg Ch.jpg Sai5.mp3 Dung6.mp3 Untitfasf.png Dilac.jpg KhaytratrePL801.jpg 102.swf 60362_56a8aa294f147.jpg Trang_bia_skkn.jpg

    LỊCH ÂM DƯƠNG

    Sắp xếp dữ liệu

    THÔNG TIN GIAO DIỆN

    NHỮNG NHỊP CẦU TRI THỨC
    Design By: Lê Văn Bình
    Điện thoại: 0905168837

    ĐỀ VĂN BIỂU CẢM VÀ DÀN Ý-VĂN 7

    Nhấn vào đây để tải về
    Hiển thị toàn màn hình
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Lê Văn Bình (trang riêng)
    Ngày gửi: 15h:13' 14-10-2016
    Dung lượng: 371.6 KB
    Số lượt tải: 39
    Số lượt thích: 0 người
    MỘT SỐ ĐỀ VĂN BIÊU CẢM
    VÀ DÀN Ý CỦA BÀI VĂN BIỂU CẢM

    ĐỀ 1: Cảm nghĩ vê nụ cười của mẹ.
    * Dàn bài:
    Mở bài: Nêu cảm xúc đối với nụ cười mẹ, nụ cười ấm lòng.
    Thân bài:
    1.Cảm nghĩ chung về hính dáng:Tuổi, sức khỏe,đảm đang, tháo vát, tính tình hiền hòa, dễ mến.
    2.Nêu các biểu hiện sắc thái nụ cười của mẹ.
    -Nụ cười đem lại sự ấm áp và niềm tin tưởng cho em.
    -Nụ cười vui,thương yêu.
    -Nụ cười khuyến khích.
    -Nụ cười tha thứ, bao dung khi em mắc lỗi.
    -Những khi vắng nụ cười của mẹ.
    -Làm sao để luôn luôn được thấy nụ cười của mẹ?
    Kết bài: Lòng yêu thương và kính trọng mẹ.
    BÀI VĂN MẪU
    Con yêu ông, yêu bà, yêu cha, yêu em, yêu chị nhưng mẹ có biết người con yêu nhất là ai không? Vâng, người con yêu nhất chính là mẹ. Con yêu vóc dáng gầy gầy của mẹ, yêu mái tóc đã điểm bạc và đặc biệt điều con yêu nhất từ mẹ chính là nụ cười.
    Nụ cười của mẹ đẹp lắm! Nó đẹp như ánh trăng rằm, đẹp như nước hồ mùa thu. Con nghe bà ngoại kể: " Vừa mới cất tiếng khóc chào đời, cháu đã được nhận món quà rất quý giá mà mẹ con ban tặng. Mặc dù lúc đó mẹ cháu vô cùng mệt mỏi, tưởng như đã kiệt sức nhưng mẹ vẫn đón cháu vào lòng, nở nụ cười yêu thưong trìu mến với con. Nụ cười đó làm sáng lên khuôn mặt xanh xao, đầm đìa mồ hôi của mẹ cháu - Lúc đó mẹ đã rất hạnh phúc khi sinh ra cô bé kháu khỉnh, đáng yêu như cháu".
    Cứ mỗi tối khi con học bài xong, ba lại kể cho con nghe hồi bé con đã vui bên mẹ như thế nào, mẹ ạ! "Hồi con bước sang tuổi đời đầu tiên là lúc con biết nói, biết đi. Có lẽ nào năm đó là thời gian con đáng yêu và dễ thương nhất. Cứ mỗi buổi tối trước khi đi ngủ con lại bi ba, bi bô đòi bú sữa. Giọng nói líu lo như con chim non của con khiến cho cha mẹ không khỏi bật cười. Chỉ có mẹ là biết con đòi gì, khi vào thời điểm đó, trong mẹ và con như có một cái gì đó mà chỉ có mẹ mới là người cho con ăn, con ngủ, con chơi. Bàn chân bé xíu non nớt của con cố bám chặt xuống nền gạch của căn phòng khách. Mẹ đặt con ở giữa phòng rồi dần dần lùi ra xa, ra xa. Lúc ấy con cố chập chững bước từng bước đi đầu tiên trong cuộc đời. Con đi được vài bước thì con loạng choạng tưởng chừng như sắp ngã, nhưng không đã có bàn tay mẹ đỡ lấy con, ôm con vào lòng, nở nụ cười tươi động viên con, mong con cố gắng vượt qua "cũng như lần trước mẹ đã ban tặng cho con món quà con coi là quý giá nhất - nụ cười mẹ, con cảm ơn mẹ!
    Buổi tối của sáu năm về truớc, mẹ đã bận bao lo toan sắm sửa cho con để mai con buớc vào lớp Một. Buổi chiều mẹ đã dắt con đi siêu thị, mua biết bao là thứ: nào bút, nào vở, nào phấn, nào bảng... cái gì cũng có cả nhung con cảm thấy mẹ vẫn lo lắng một điều gì đó. Tối đến mẹ cho biết bao nhiêu thứ vào cặp để con học hành cho tốt, mẹ mua biết bao nhiêu thứ để con bằng bạn bằng bè. Nghĩ đến đó con vui lắm, nhung sao con vẫn cảm thấy một nỗi buồn, một niềm lo lắng ẩn sâu trong mắt mẹ. Sáng sớm hôm sau mẹ đèo con đến truờng, nơi mà con sẽ học ở trong đó, nơi dạy con biết bao kiến thức.
    Khi buớc đến cổng truờng, mẹ cúi xuống hôn con và nói: "Từ tối hôm qua mẹ đã lo lắng, ngày mai con sẽ buồn, sẽ khóc đòi về theo mẹ, nhung bây giờ mẹ mới thấy con gái mẹ mạnh mẽ biết nhuờng nào. Con hãy buớc qua cánh cổng truờng này đi, rồi con sẽ thấy một thế giới đầy thú vị của tri thức, của trí tuệ". Mẹ lại nở nụ cuời sung suớng, ôm con vào lòng rồi dắt con buớc qua cánh cổng. Nụ cuời của mẹ nhu tiếp thêm sức mạnh cho con, giúp con đủ nghị lực can đảm để vuợt qua các thử thách trong cuộc sống, con cảm ơn mẹ!
    Con biết sức khỏe của mẹ rất yếu nên mỗi khi trái gió trở trời, mẹ lại mệt, lại yếu. Có một lần mẹ ốm nằm liệt giuờng, ngủ thiếp đi trong con sốt cao. Khi mẹ ngủ dậy trời đã chập choạng tối, mẹ gọi con vào, ôm con vào lòng, cuời nói
    Avatar

    VĂN 7-ĐỀ VĂN BIỂU CẢM VÀ DÀN Ý

     
    Gửi ý kiến